Đọc Truyện Bảo Bối Của Tổng Tài

Cô: Vương Hạ Băng - 1 cô nhi được anh đem về từ năm 10 tuổi sống với anh vẫn 8 năm. Cô slàm việc hữ một nhan sãc quốc nhan sắc thiên mùi hương. Mai tóc nâu đỏ tự nhiên nhiều năm ngang eo, đôi mắt tím hút hồn trong xanh, chiếc mũi cao nhọn đã mắt, khuôn mặt trái xoan nhỏ gọn. Cô - là 1 hacker đi đầu hắc đạo, lãnh đạm, ko quan tâm ai nhưng lại êm ả cùng với mình anh. Anh: Vương Thần - 1 tổng tài lãnh khốc, một thủ lĩnh hắc đạo tàn nhẫn, một bạn cao cao tại thượng nhưng lại lại chỉ yêu tmùi hương cùng nuông một mình cô. Vì cô cơ mà không tiếc nuối sinch mạng nên cô muốn anh sẽ tạo cho cô. Anh mng vẻ đẹp mắt yêu nghiệt. Đôi đôi mắt lâu năm bé đen sâu thoáy, loại mũi dọc dừa sang chảnh, loại cằm chi tiết cương nghị, thú vui nửa môi tàn tệ. Ma mị, yêu thương nghiệt là tất cả những gì để miêu tả anh.Văn án1 hacker lãnh đạm, 1 tổng tài lãnh khốc. Liệu chúng ta đạt được niềm hạnh phúc trọn vẹn xuất xắc nên trải qua không ít sóng gió, hãy thuộc người sáng tác đón chờ nhé =))))


Bạn đang xem: Đọc Truyện Bảo Bối Của Tổng Tài

Bắc Kinch - 7h tốiTại một lâu đài hoa lệ, trong một căn phòng ăn rộng lớn có phong cách hoàng gia, có một cô gái đang ngồi trên bàn ăn với li kem ngon lành. Cô - Vương Hạ Băng người con gái được Vương Thần cưng chiều nhất. Xung quanh cô là 2 hàng vệ sĩ với khuôn mặt lạnh băng đứng bảo vệ. Ngoài trời tối đen, lạnh lẽo có một chiếc xe cộ BMW phóng nkhô giòn trên con đường vắng lặng. Trên xe người đàn ông có khuôn mặt yêu nghiệt đang thể hiện 1 sự tức giận k nhỏ. 5' sau, chiếc xe pháo BMW đứng trước toà lâu đài khiến ai nhìn vào cũng choáng ngợp, lâu đài này là vì chưng Vương Thần đặc biệt xây dựng mang đến cô người con gái anh cưng chiều nhất. Bước xuống xe pháo với khuôn mặt yêu nghiệt, bộ tây trang màu đen được cắt may tỉ mỉ cầu kì và đôi giày da đắt tiền của Ý. Anh đi vào vào nhà theo thói quen thuộc nhìn quanh nhà tìm kiếm bóng hình nhỏ xinch của bảo bối, đánh mắt nhìn được vệ sĩ của bảo bối anh đặc biệt huấn luyện để bảo vệ cô. Nhíu mày kiếm đi vào phòng ăn k ngoài dự đoán. Cô đang ăn kem rất ngon lành mà không để ý đến ai. Cất giọng trầm lạnh:- Vương Hạ Băng.....

Xem thêm: Những Bài Văn Kể Về Buổi Biểu Diễn Nghệ Thuật, Kể Về Buổi Biểu Diễn Nghệ Thuật Ca Hát



Xem thêm: Cách Nấu Cơm Gà Phú Yên Dẻo Cơm, Mềm Thịt, Cơm Gà Phú Yên

Ăn ngon chứ.Cô đang ăn kem ngon lành thì nghe thấy giọng nói quen thuộc liền đông cứng lại, chậm chạp luân chuyển đầu lại nhìn thấy anh trừng mắt nhìn mình. Cô thầm nghĩ: " kì này chết chắc rồi biết anh ấy sắp về mà còn chủ quan liêu ". Bây giờ anh mới để ý kĩ cô, cô mặc trên ng 1 chiếc áo dài tay mỏng và quần legging hồn nhiên ngồi ăn kem dưới trời lạnh 5 độ sao. Anh gằn giọng:- Quản gia Trần.Ông quản gia run run trả lời anh:- D...Dạ.....Thư....Thưa... Chủ....Nhâ....Nhân....Anh lạnh giọng hỏi:- Đang bao nhiêu độ ?Ông quản gia ngơ ngác hỏi lại:- Dạ?Anh nhíu mày:- Không nghe.Ông quản gia lập tức cả gớm liền trả lời:- Thư chủ nhân bây giờ đang là 5 độ.Nghe ngừng anh liền với lấy áo khoác mặc lên người cô, đeo bức xúc vào mang lại cô. Xong xuôi, nhìn cô có vẻ hồng hào đỡ lạnh hơn anh lạnh giọng nói:- Em bị phạt.Cô lập tức cả tởm liền lập tức lấy lòng người đàn ông này. Cô biết anh rất thương cô nên anh sẽ không nỡ phạt cô đâu. Nghĩ vậy cô đinch mở miệng xin xỏ anh liền chặn ngang:- Không xin xỏ.Rồi bỏ mặc cô ở đấy đi lên thư phòng, cô tức giận đùng đùng liền cởi bỏ áo khoác và găng ra vứt lại sofa. Đứng dậy đi lên phòng không quên nói với quản gia:- Tôi hôm nay không ăn tối.Sau đó bỏ lên phòng không đợi quản gia nói gì. Ông giản gia âm thầm thở dài:" Lạy Phật thương tôi đừng để ông chủ ném tôi đến cá mập ăn.". Sau đó đi từng bước chậm chạp lên thư phòng. Đến nơi, ông quản gia đưa tay gõ cửa:- Cốc...cốc....cốc...Âm thanh khô lạnh lẽo của anh vang lên:- Vào điĐứng trước người đàn ông lãnh khốc này khiến ông quản gia run sợ, ngoại trừ tiểu thư ra có lẽ chưa ai được nhìn khuôn mặt tươi cười của ông chủ. Ông run run nói:- Thưa chủ nhân đã đến giờ ăn tối. Tiểu thư có nói cô ấy không ăn mời ngài ăn trước.Anh nhíu mày nói:- Không ăn.Ông quarn gia máy móc gật đầu, anh liền đứng dậy đi về phòng của Vương Hạ Băng. Đưa tay lên mở cửa nhưng cô đã khoá trái cửa. Dịu dàng gọi:- Bảo bối mở cửa mang lại anh.Không thấy cô trả lời anh có thể chắc bây giờ cô đang giận anh lắm. Anh chưa từng giận cô đến mức không đề ý cô. Lần này làm hơi quá để cô giận rồi. Anh phải nghĩ cách làm cho cô bớt giận thôi.

Chuyên mục: Tin tức