Khoa Ngoại Thần Kinh Bệnh Viện Chợ Rẫy

Khoa Ngoại thần kinh ở Bệnh viện Chợ Rẫy là nơi mà khi nhắc đến, bất kỳ ai từng có người thân nằm viện hoặc đã từng được điều trị tại đây đều không khỏi rùng mình vì không khí ngột ngạt, quá tải cùng biết bao gương mặt đờ đẫn, lo toan.

Bạn đang xem: Khoa Ngoại Thần Kinh Bệnh Viện Chợ Rẫy

Khoa có nhiều phòng bệnh nhưng phòng số 9 mà chúng tôi tìm đến là căn phòng đặc biệt với nhiều bệnh nhân là trẻ em phải các chứng bệnh liên quan đến sọ não và thần kinh.


1. Gắn với đám đông lúc nào cũng tấp nập, ngồn ngộn với kẻ vào bệnh viện thăm nuôi người thân, người đến viện để được khám chữa bệnh, là những tiếng còi báo hiệu của xe cấp cứu vào ra tấp nập. Chỉ riêng quang cảnh ấy thôi đủ để khiến bất kỳ ai đến Chợ Rẫy cũng ý thức được rằng nơi này, không chỉ các bệnh nhân, thân nhân của họ mà ngay cả tập thể các y bác sĩ của bệnh viện lúc nào cũng trong tình trạng... căng thẳng!Len lỏi qua biển người đông đúc mà ai nấy nếu không căng thẳng thì bơ phờ, đi qua nhiều khoa phòng với người bệnh nằm tràn ra ngoài ban công vì bệnh viện quá tải, chúng tôi cũng đến được Khoa Ngoại thần kinh. Trong dãy 10 căn phòng của khoa này, chúng tôi bắt gặp vô số bệnh nhân với mái đầu không lành lặn, đau đớn cạo trọc, hoặc quấn băng trắng bên những bình dịch truyền, bình thở ôxy. Những bệnh nhân gồm nhiều độ tuổi, quê quán, địa vị khác nhau nhưng một khi vào đây rồi, họ đều như nhau, mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày vật lộn với đớn đau cùng lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết!Đi qua những phòng bệnh như thế, một người dù yêu đời, lạc quan cỡ nào cũng không thể tránh khỏi cảm giác nặng nề và xót xa. Có chồng là anh Quân, 45 tuổi, bị "u trong não" được bác sĩ chuyên khoa chỉ định phải can thiệp phẫu thuật, người phụ nữ tên Mai, ngụ tỉnh Tiền Giang, lúc nhìn chồng đang quằn quại với cơn đau.Nghe chị tâm sự mà xốn xang: "Người ta chỉ nổi một cái u nhọt trên tay chân thôi đã nhức nhối, chịu đời không xiết huống chi trong đầu trong não mọc lên khối u. Tuần trước đang yên đang lành thì tự nhiên ảnh ôm đầu kêu la vì đau nhức dữ dội... Lúc đầu gia đình cứ tưởng không đến nỗi nào, ai ngờ".Những hình ảnh quặn lòng tại căn phòng số 9 khoa Ngoại thần kinh, Bệnh viện Chợ Rẫy.Chị Mai bỏ lửng câu nói với ánh mắt đỏ hoe. Người phụ nữ này như bao người có thân nhân là vợ (chồng), cha (mẹ), anh (em)... bị các chứng bệnh tai quái liên quan đến sọ não và thần kinh thổ lộ chuyện mới xảy ra có một tuần mà gia đình chị đã gần như kiệt quệ về tiền bạc và sức lực: "Bình thường thôi thì khi mình ở quê lên phố đã phải tốn kém vô ngần, huống chi lúc ốm đau bệnh hoạn vầy có biết bao khoản phải lo. Tiền đi lại, tiền viện phí thuốc thang, tiền ăn uống, tiền này tiền kia ôi thôi sao mà kể hết".Tại phòng số 7, cạnh bên giường bệnh của vợ chồng chị Mai, ông Quân, ngoài 60 tuổi, liệt kê đủ nỗi cám cảnh khi vợ ông chẳng may lâm cảnh "trong đầu có bướu". Ông nói mỗi khi nhìn vợ quằn quại trong đớn đau mà ruột gan như bị cào xé. Thật đau xót làm sao khi tôi được biết nhiều người bệnh ở đây trong đó có vợ chồng ông Quân, chị Mai đều không có thẻ bảo hiểm y tế để được hưởng chế độ giảm viện phí. "Tụi tôi là nông dân, vì kế sinh nhai phải lên thành phố mưu sinh làm các nghề tay chân thì làm gì có bảo hiểm" - ông Quân trĩu giọng. Đi qua một vài phòng bệnh, cứ mỗi lần tiếp cận hỏi thăm là chúng tôi lại ghi nhận mỗi một câu chuyện buồn đong đầy nỗi ám ảnh, lo sợ của những người bệnh và người thân của họ. Người nghèo gặp eo, gặp cái cảnh trụ cột trong gia đình lâm trọng bệnh trong khi tiền bạc thì "chỉ có mấy đồng bạc lẻ", ai mà không lo mới lạ. 2. Chiều xuống, sau khi lân la qua một vài phòng bệnh, chúng tôi dừng trước căn phòng số 9 đặc biệt. Chẳng đợi phải vào trong, ngay trước cửa phòng, đã thấy những hình ảnh buồn lòng. Đó là những người mẹ đang ngồi rầu rĩ bên con nằm bất động với mái đầu không được nguyên vẹn. Có người mẹ vì lo sợ tính mạng con lâm nguy tay quạt mát cho con, tay chùi nước mắt. Không ít lần cảm giác thảng thốt ập đến khi chúng tôi nghe những tiếng la hét thất thần của những đứa trẻ khi bị cơn đau hành hạ.

Xem thêm: Tuyển Dụng Huấn Luyện Viên Thể Hình Tại Hồ, Tuyển Huấn Luyện Viên Cá Nhân (Gym)

"Dạ, cháu tên Huỳnh Thanh Duy, 13 tuổi, ngụ huyện Dương Minh Châu (Tây Ninh), có khối u trong não, bác sĩ nói tình trạng của bé rất nặng, bé nhập viện được 3 ngày rồi, viện phí phải đóng ban đầu là 12 triệu đồng. Vợ chồng tôi nghèo khó, lo chạy ăn từng ngày làm gì có dư nhưng con trai bệnh như vầy phải cố chạy đi vay mượn để đóng tiền đợt đầu rồi tới đâu tính tới đó... Từ lúc nhập viện cháu khi tỉnh lúc mê, có lúc đau quá cứ quằn quại kêu khóc cả đêm, nôn ói liên tục".Tại giường bệnh số 7, khi được hỏi thăm, chị Huỳnh Thị Cẩm Tú, 32 tuổi, nói về tình trạng của con trong nước mắt đầm đìa. Chị Tú cho biết, vợ chồng chị có 2 con, cháu Thanh Duy là con út: "Đang yên lành thằng nhỏ ôm đầu kêu la vì đau đớn. Vợ chồng tôi đưa cháu nhập viện 5 lần nhưng không tìm ra bệnh, bác sĩ chỉ cho uống thuốc giảm đau. Đến lần thứ 6 thì bệnh viện tỉnh chụp hình thấy khối u trong não nên đã chuyển cháu lên đây. Do không có thẻ bảo hiểm y tế nên không được hưởng chế độ". Bác sĩ Thế Dũng - trưởng đoàn Niềm Tin đến thăm và tặng quà cho các em. Nằm cạnh bên giường của con trai chị Cẩm Tú là cháu Lê Thị Kim Ngân, 13 tuổi, nhập viện được một tuần, người nhà cho biết cháu bị chứng "máu tụ trong não" do tai nạn giao thông. Kế đó là giường của cháu Nguyễn Minh Quang, bị u não, mẹ là Lê Thị Giang (42 tuổi, ngụ huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre) làm công nhân may...Khó có thể kể hết những bi kịch của các bệnh nhi đang được điều trị tại căn phòng số 9. Có trường hợp bệnh nhi quê mãi tận Phú Quốc (Kiên Giang), để đưa con đi cấp cứu, cha mẹ phải đưa con vượt biển vào đất liền, rồi từ huyện lên tỉnh, từ tỉnh đưa con lên TP HCM, tìm đường đến Bệnh viện Chợ Rẫy, chỉ riêng việc đi đứng như thế thôi đã là cả một trời gian nan."Hồi giờ mình ở đảo quê mùa, ra Rạch Giá (Kiên Giang) đã là hiếm, nói chi lên tận Sài Gòn. Bác sĩ chẩn đoán tình trạng của cháu nghiêm trọng, may mà có bảo hiểm y tế nhưng chỉ được giảm 30%. Thôi được đến đâu hay đến đó" - anh Quân, có con trai tên Quý, đang nằm mê man, trầm giọng. Cứ mỗi khi có người hỏi thăm, những mối lo toan lần lượt được những ông bố bà mẹ khổ đau đa phần có con bị máu tụ do chấn thương hay bỗng dưng phát hiện khối u trong não, tuôn trào cùng nước mắt. Họ tâm sự dù được các y Bác sĩ hết lòng yêu thương và chữa trị nhưng như thế không đủ để giúp những người làm cha làm mẹ như họ được an lòng, bởi con nằm viện như thế, có quá nhiều khoản chi phí phải lo toan.Không dám hỏi sâu, tôi chỉ nghe các bà các chị loáng thoáng nói với nhau đã phải vay mượn, cầm cố, bán kỷ vật ngày cưới, bán những gì dành dụm qua bao năm và bán những gì có thể bán được để lo cho con: "Ở đây ai cũng vậy thôi, con bệnh, không vợ thì chồng phải thay nhau chăm nuôi. Nuôi con như vậy đâu thể làm gì được, đành sống nhờ cơm cháo và trợ giúp của các đoàn từ thiện. Muốn cải thiện thu nhập thì khi nào không chăm thằng nhỏ thì đi nhặt phế liệu thôi" - chị Minh, một bà mẹ có con mang trọng bệnh nói trong nước mắt.3. Hôm đến thăm các bệnh nhi ở Khoa Ngoại thần kinh, chúng tôi may mắn gặp được nhóm các y, bác sĩ cùng tình nguyện viên Đoàn Niềm Tin khi đoàn đến thăm, tặng tiền quà cho các cháu. Trò chuyện, bác sĩ trưởng đoàn Trương Thế Dũng lòng không khỏi ngậm ngùi khi nói về thân phận của các bệnh nhi nhí có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đến từ nhiều vùng quê nghèo khó được lãnh đạo bệnh viện dành nhiều sự ưu ái, hỗ trợ trong điều trị.Bác sĩ Dũng cho biết khi nhận được thông tin từ một người bạn đang làm việc tại Bệnh viện Chợ Rẫy rằng Khoa Ngoại thần kinh có nhiều bệnh nhân trẻ em nhập viện, nằm viện trong tình trạng bệnh tật ngặt nghèo rất cần được sẻ chia nên anh cùng đoàn đến tìm hiểu. Để rồi phát hiện sự thật buồn lòng rằng có em sự sống vì cái chết quá mong manh, có em mỗi ngày được sống là một kỳ tích phải vật lộn với thần chết."Người ta, mà là người lớn chỉ một vết đứt tay thôi đã phát hoảng. Còn các em, vết thương là những khối u chèn trong sọ não, trong từng mạch máu trên đỉnh đầu hay đâu đó trong hàng tỉ nơ-ron thần kinh, nên nỗi đớn đau khó mà kể xiết" - bác sĩ Dũng khẽ thở dài: "Nếu ai đã làm cha mẹ mà có con trẻ lâm vào tình cảnh này, nỗi đớn đau thật ngoài sức tưởng tượng. Và mỗi một đứa trẻ không may ở đây là mỗi một câu chuyện dài đong đầy nước mắt của những người làm cha làm mẹ".Đêm dần khuya, trong căn phòng số 9, tôi chìm lặng trước nhiều dáng hình bệnh nhân trẻ em đang oằn mình chống chọi với những cơn đau. Giờ này, không chỉ các em mà có lẽ bao nhiêu ngàn bệnh nhân ở các khoa phòng khác ở đây cũng đang vật vã, quằn quại, cắn chặt răng, nén những cơn đau thể xác và khủng hoảng tinh thần.Lúc này đây tôi nhớ mãi bộc bạch của các thành viên Đoàn Niềm Tin rằng giờ này, giữa lúc nhiều người đang chìm trong giấc ngủ sâu với chăn êm nệm ấm cùng những người thân yêu thì có những ông bố bà mẹ ở phòng số 9 đang nằm bên con, mắt nhắm nhưng lòng rối bời lo nghĩ đến chuyện ngày mai. Bởi ngày mai với họ cùng đứa con đáng thương là một cuộc chiến, cuộc chiến với đớn đau xót xa, cuộc chiến với hy vọng và thất vọng…. Ở đâu không biết chứ ở căn phòng số 9 này, những cuộc chiến như thế chắc sẽ không bao giờ khép lại!Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6 đang đến rất gần, trong lúc nhiều đứa trẻ đang được sống sung sướng trong vòng tay chở che, chăm dưỡng của mẹ cha, được đến lớp đến trường trong tươi vui, hạnh phúc thì nhiều bệnh nhân nhí không chỉ ở phòng số 9 mà tại nhiều bệnh viện khác đang oằn mình trong lằn ranh sống chết với những cơn đau không thể tả bằng lời.Mong rằng bài viết này sẽ là thông điệp gửi gắm yêu thương, sẽ là cầu nối để ngày càng nhiều tấm lòng tìm đến sẻ chia, giúp đỡ các em cũng như bệnh nhân nhiều khoa phòng khác tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Như thế sẽ giúp các em cùng người thân lạc quan, mạnh mẽ và vững tin hơn trong cuộc chiến chống chọi với bệnh tật để sớm có cơ hội tìm lại nụ cười, đoạn tuyệt với những đau đớn, âu lo! Mong lắm thay!Bích Kiều