Truyện Nhị Thập Tứ Hiếu Toàn Tập

Cây có cội, nước có nguồn, làm người ai cũng có Tổ tiên, Ông bà, Cha mẹ. Người Việt nam giới xem đây là tình cảm thiêng liêng cao quý nhất, vào bất cứ hoàn cảnh nào, thời điểm nào, và không giờ phút nào lại không nghĩ đến công ơn sinch thành dưỡng dục cù lao của Cha Mẹ :

"Công Cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

Bạn đang xem: Truyện Nhị Thập Tứ Hiếu Toàn Tập


Nhắc đến ơn Cha cao như núi, nghĩa Mẹ như nước chảy từ nguồn. Trong kinh Phật thường dạy : "Hiếu vi vạn hạnh bỏ ra tiên", vào muôn đức hạnh của bé người, Hiếu là đức hạnh trọng yếu thứ nhất. Cha Mẹ, hy sinh tất cả đời sống của mình mang lại bé, mong muốn con lúc khôn lớn sẽ trở thành người hữu dụng mang lại xã hội sau này :

"Công thân phụ bao năm tình thương lai láng,

Nghĩa mẹ đậm đà, chín tháng cưu mang,

Bên ướt mẹ nằm, bên ráo bé lăn,

Biết lấy gì đền đáp nghĩa khó khăn... ."

Sau đây là 24 Tấm gương hiếu thảo của người đời xưa vày Lý Văn Phức lược dịch (Nhị Thập Tứ Hiếu)

Lý Văn Phức tự là Lân Chi, hiệu là Khắc Trai, người làng hồ khẩu, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Hà Nội, sinc vào năm ất Tỵ (1785).

Xem thêm: Đội Hình Xuất Sắc Nhất Thế Giới Năm 2017

Ông thi đỗ cử nhân vào năm 1819, niên hiệu Gia Long thứ 18. Ông trải cha triều vua Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Ðức. 

Trong cuộc đời làm quan, ông bị nhiều lần thăng giáng, và được cử đi công cán nhiều nước ở Viễn đông. Vào năm 1849, ông bị bệnh mà mất, nhà vua liền mang đến truy vấn thụ Lễ Bộ Hữu Thị Lang. 

Để giới thiệu truyện Nhị Thập Tứ Hiếu, Lý Văn Phức đã nói về sự hiếu thuận là trọng trong đạo làm người. Con người quên công sinc thành của phụ vương mẹ không còn xứng đáng đứng trong trời đất nữa: 

Người tai mắt đứng trong trời đất, 

Ai là không phụ thân mẹ sinc thành, 

Gương treo đất nghĩa trời kinh, 

Ở làm sao cho xứng chút tình làm con. 

Chữ hiếu niệm đến tròn một tiết 

Thì suy ra trăm nết đều nên, 

Chẳng xem thuở trước Thánh Hiền, 

Thảo nhị mươi bốn, thơm nghìn muôn thu.

Ông tóm tắt những ý chính trong bao nhiêu truyện của các bậc hiếu tử, từ những người đỗ đạt ra làm quan liêu cho đến những hạng thứ dân, không ai có thể vượt qua đạo lý cổ nhân, và không ai quên được Tam cương và Ngũ thường. Cho nên, mọi người đều phải coi chữ hiếu là trọng: 

Bấy nhiêu cổ tích cổ nhân về trước. 

Cách nghìn xưa như tạc một lòng, 

Kể bỏ ra kẻ đạt người cùng, 

Lọt lòng ai trốn khỏi vòng di luân, 

Buổi công hạ cảm thân dày đội, 

Xa hương quan lại gần cõi Thánh Hiền, 

Trông vào những thẹn bóng đèn, 

Muốn lưu gia phạm, nên truyền quốc âm.